Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014
Những câu đố vui trong truyện "Cậu bé rắc rối" của Nguyễn Nhật Ánh
- Có một chiếc xe buýt chở 5 người. Khi xe ghé trạm thứ nhất, có 3 người xuống xe. Ghé trạm thứ hai, thêm một người xuống và 2 người lên. Ghé trạm kế tiếp, 2 người xuống, 4 người lên...
An cố tình đọc chậm rãi để cho tôi tính. Còn tôi thì vừa nhẩm trong miệng vừa bật các ngón tay để đếm số người còn lại trên xe, bụng nghĩ: "Bài toán dễ ợt vậy mà nó cũng đem ra đố".
- ... Ghé một trạm nữa, không ai xuống nhưng có 2 người lên. Ghé trạm kế tiếp, 3 người xuống, không ai lên. Ghé trạm nữa...
An cứ thao thao đố còn tôi vẫn tiếp tục đếm. Cuối cùng, nó hỏi:
- Đố mày từ nãy đến giờ, xe buýt ghé mấy trạm cả thảy!
___________________________________________________________________________________
Trong khi tôi tức điên người vì bị lừa thì An ngồi cười hô hố một cách khoái chí.
Cười đã, An đằng hắng:
Bây giờ tao đố mày câu khác nhé!
Tôi cảnh giác:
- Cũng đố mẹo nữa hả?
An lắc đầu:
- Không, lần này tao đố đàng hoàng. Nhưng bởi đây là những câu đố đơn giản, do đó khi tao hỏi mày phải trả lời ngay tức khắc, hễ ngập ngừng coi như thua.
- Được rồi! - Tôi gật đầu.
- Chuẩn bị nè! - An hắng giọng - Một bàn tay có mấy ngón?
- Năm ngón! - Tôi đáp như một cái máy.
- Hai bàn tay mấy ngón?
- Mười ngòn!
- Mười bàn tay mấy ngón?
- Trăm ngón!
An bật ngửa ra ghế, cười sằng sặc.
Tôi ngơ ngác:
- Thì đúng chứ gì nữa!
Nó ngoáy mũi chọc quê tôi:
- Mười bàn tay mà có tới trăm ngón! Hê.
Tôi vẫn ghân cổ:
- Chứ không trăm ngón thì...
Đang nói, tôi chợt phát hiện ra sai lầm của mình liền im bặt, mặt đỏ tới mang tai. Lần thứ hai, tôi rơi vào bẫy của An: mười bàn tay chỉ có nâm mươi ngón thôi!
_________________________________________________________________________________
Đầu óc tôi đang nghì cách trả đũa, tôi không màng đến thái độ khiêu khích của nó.
- Đây! Tôi hào hứng hẳn lên khi nghĩ ra một câu đố hóc búa - Tới lượt tao đố mày! Sẵn sàng nghe chưa!
An nhấp nhổm trên ghế:
- Đố đi!
Tôi nháy mắt
- Nghe kỹ nghen! Một người đi ra bờ sông câu cá. Ngày đầu ông ta câu được 6 con bị đứt đầu. Ngày thứ hai ông ta câu được 9 con bị đứt đuôi. Ngày thứ ba, câu được 8 con đứt đôi. Hỏi tổng cộng trong ba ngày, ông ta câu được mấy con hả!
Tôi nhủ thầm: Ông cho mày nghĩ nát óc luôn! Ai dè nghe xong câu hỏi, nó vọt miệng đáp liền:
- Dễ ợt! Không câu được con nào hết!
Nó nói trúng phóc khiến tôi chửng hửng. Hẳn là nó đã nghe câu đố này ở đâu rồi. Nhưng tôi không chịu công nhận chiến thắng của An một cách dễ dàng:
- Tại sao lại không có con nào? Mày giải thích nghe coi!
- Thì con số 6 mà bỏ cái móc trên đầu tức thì thành con số 0, con số 9 đứt đuôi cũng là con số 0, con số 8 đứt đôi thành hai con số 0. Đúng chưa? Câu đố này xưa như trái đất, ai mà chẳng biết?
___________________________________________________________________________________
Nghe cái giọng khi dể của thằng An tôi tức run cả người.
- Được rồi - tôi hằm hè - Để tao đố mày câu khác!
Nói vậy nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra một câu đố nào đáng giá đủ sức đánh gục An. Những câu đố như "cái gì không sơn đỏ, không gõ mà kêu..." chắc nó thừa sức trả lời.
Thấy tôi ngồi im re, An nóng ruột:
- Sao? Đã nghĩ ra câu nào chưa?
Tôi khoát tay:
- Chờ một chút tao sắp nhớ ra rồi!
Thực ra trong đầu tôi vẫn chưa có một chữ nào. Đang lúng túng, đột nhiên tôi nhớ đến câu đố lúc trước bà tôi đố tôi với nhỏ Ai:
- Bên này cưa ngọn, bên kia cưa ngọn, đố mày cái gì?
An nheo mắt:
- Cái gì hay con gì>
Tôi ấp úng:
À... à... con gì?
An cười hì hì:
- Con ngựa chứ con gì! Cưa ngọn tức là con ngựa. Những câu đố kiểu nói lái này tao biết hàng đống!
___________________________________________________________________________________
- Nghe kỹ nè! - An nói, giọng hồ hởi - Hai vợ chồng dẫn một đứa con đi chơi. Tới một ngã tư đột nhiên đứa con nói: "Bốn chúng ta hôm nay đi chơi vui quá". Đố mày tại sao đứa con lại nói là "bốn chúng ta"?
Ra câu đố xong, nó ngồi thu chân trên ghế như một con mèo và nhìn tôi bằng ánh mắt tinh quoái.
"Bốn chúng ta hôm nay đi chơi", tôi nhẩm câu đố trong đầu, loay hoay tìm cách giải. Hai vợ chồng với một đứa con, tại sao lại hóa thành bốn người được. Tôi vừa nghĩ ngợi vừa nhăn nhó, hệt như lúc đang ăn cơm, biết có một hạt sạn trong miệng mà chẳng biết làm cách nào để lừa ra. Bí quá, tôi đáp cầu may:
- Chắc là má nó có bầu?
An lắc đầu:
- Không. Má nó bình thường!
- Hay là nó cộng cả ông cảnh sát giao thông?
- Trật luôn!
Trả lời hai lần đều sai, tôi càng bối rồi. Lại thêm thằng An cứ lải nhải bên tai:
- Chịu thua chưa?
Nghe muốn nổi điên. Tôi nhướn mắt:
- Sức mấy mà thua!
- Không thua thì nói đi!
Tôi hắng giọng:
- Tao biết cái mẹo của mày rồi. Thằng bé nó nhìn thấy cái bóng của nó chứ gì!
- Hi hi! bóng đâu mà bóng!
Thằng An nhe răng cười. Nó có vẻ khoái chí trước sự bế tắc của tôi.
Lần này thì tôi nản chí thực sự.
- Thôi, tao chịu thua. Tại sao thằng bé lại nói là bốn người, mày cho biết đi!
An đưa tay xoa cằm:
- Có gì đâu! Bởi vì nó còn nhỏ, nó chưa biết đếm. Ba người mà nó đếm thành bốn!
___________________________________________________________________
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét